Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

ĐAU!

Chồng đi, con đi, con ở xa
Còn mỗi một mình với căn nhà
Gặm nhấm nỗi đau - Sao đau quá!
Mịt mù bế tắc - Chẳng đường ra!


                                2008

ẤM ỨC

Bao đêm thao thức
Bao đêm buồn bực
Bao đêm cay cực
Giận mình bất lực
Đứng trên bờ vực
Cuộc đời cơ cực
Trái tim thổn thức
Bao đêm bao đêm...


             2008

GỬI CON TRAI

Chim khôn đậu nóc nhà quan
Trai khôn tìm vợ gái ngoan tìm chồng
                      (Ca dao)


Sao con không là trai khôn
Để cha mẹ khỏi bồn chồn ngày đêm
Cuộc sống đang ấm đang êm
Con làm cho nó đảo điên tháng ngày
Biến đời thành chuỗi đắng cay
Thành đêm không ngủ chau mày lệ rơi
Kiên gan bền chí con ơi
Quyết tâm làm lại cuộc đời từ đây
Sông kia có lúc vơi đầy
Đời nay cũng có phút giây nhỡ nhàng
Miễn sao có trái tim vàng
Hiếu thảo nhân nghĩa con mang bên mình
Đền công cha mẹ dưỡng sinh
Anh em trên dưới nghĩa tình vẹn hai
Đàng hoàng là đứa con trai
Phen này tỏ rõ sức dai trường tồn
Mong con là đứa trai khôn
Để cho cuộc sống có hồn có thơ

                          Đêm 19/7/2001

TRỚ TRÊU

Mới hè năm ngoái nghĩ "Thường an"
Những tưởng từ nay sẽ an nhàn
Trớ trêu con tạo xoay vần lại
Trút cả lên đầu kiếp gian nan.

                Ngày 20/6/2001

NGHĨ SUY TỪ LỜI DẶN

"Anh đi lên Tây Bắc
Em ở lại Thủ đô
Cùng xây dựng cơ đồ
Mai ngày anh trở lại"*

Nửa đời ta từng trải
Bao vất vả gian nan
Những ngày tháng cơ hàn
Xa rồi trong dĩ vãng

Có biết bao năm tháng
Đắng cay lẫn tủi hờn
Chua xót và uất hận
Sẽ không là bất tận

Cuộc đời là chiến trận
Phải quyết chí vươn lên
Phải kiên trì vững bền
Mới đạt được mục đích

Sống phải thật hữu ích
Giúp người, đời giúp mình
Những dự định lo toan
Mới mong được hoàn toàn

Cuộc sống như cung đàn
Ngân nga ca khúc hát
Những lời thơ chứa chan
Cao vút lên "Thường an"**

           Hà Nội 10/8/2000


* Lời anh dặn trong buổi chia tay cuối 1971.
** "Thường an" là hai chữ Hán Nôm do hội nghị thư pháp Bộ môn Hán Nôm tặng nhân dịp Xuân Canh Thìn 2000 được treo ở phòng khách.