Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm trạng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

TỘI!


Con thì còn quá nhỏ

Để lại cho ông bà

Đi kiếm ăn nơi xa

Bế bồng con người khác

Sao không thấy xót xa?

 

Tội thân cho con trẻ

Thường đã phải xa cha

Giờ lại thêm vắng mẹ

Ngôi nhà tôn quạnh quẽ

Thèm có mẹ có cha...

 

Chưa gặp con bao giờ

Lần đầu nghe con gọi

Nỗi hoang hoải ngẩn ngơ

Giữa thực – hư – hư - thực

Tội nghiệp chưa – trẻ thơ!

 

Ta không sinh ra con

Không chung dòng huyết thống

Nhưng sợi dây oan nghiệt

Nối con lại với ta

Thâm tâm thấy xót xa...

 

Tơ vò hàng trăm mối

Càng nghĩ càng thấy rối

Điều gì cũng thấy tội

Tội cả mẹ cả cha

Tội con và tội ta!!!

  Ngày 7/6/2013

 

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

TRÁCH


 

Sao không nghĩ sâu nghĩ xa

Để cho hậu quả xảy ra khó lường

Mạng sống đâu thể coi thường

Như rơm như rác bỏ vương bên lề

Bây giờ lo cuống lo kê

Ăn học dạy dỗ mọi bề tính sao

Đất thì thấp trời thì cao

Hàng trăm chỗ lệch kê sao cho bằng

Cuộc đời đâu có thẳng băng

Cứ một cộng một là thành số hai

Lại thêm thị phi chê bai

Diễu diễu cợt cợt bi hài gần xa

Đời nay đã xế chiều tà

Chỉ mong được sống yên hòa mà thôi.

 

          Ngày 4/6/2013

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

KHÔNG THỂ TIN HAY LỜI MUỐN NÓI


Ngần này tuổi đầu

Bao nhiêu thương đau

Lẫn điều vui sướng

Đã từng trải nghiệm

Vẫn thấy hụt hẫng

Biết một sự thật

 

Thấy lòng đau quắt

Tim như nghẹt thắt

Không thể nào tin

Chỉ biết lặng im

Thay lời muốn nói

 

Sông kia cứ sói

Làm đau phía bờ

Đồi núi nhấp nhô

Mỏi mòn mưa gió

Sao mờ sao tỏ

Chẳng át bóng đêm

Sóng biển trào dâng

Đầy thêm nhớ tiếc

 

Ông Trời có biết

Nỗi đau nhân tình

Đừng để sự sinh

Sinh ra sinh sự

Mây đen quá khứ

Tan đi cho mau

Cuộc sống trước sau

Sao cho trọn vẹn

 

Những lời ước hẹn

Cùng với thời gian

Còn nguyên giá trị

Bao dung tha thứ

Giúp ta bên nhau

Hàn gắn nỗi đau

Vượt qua bão tố

Cho chim có tổ

Mãi trong bình yên.

 

Trưa ngày 4/5/2013

GỬI NGƯỜI ẤY...


Năm năm người ấy đã đi xa
Hình bóng cô đơn buổi chiều tà

Ám ảnh hồn tôi nơi trần thế
Lâu rồi mà chẳng thể phôi pha


Người ấy chắc hẳn còn nhớ tôi
Ở nơi chín suối sẽ mỉm cười
Bảo ai có cuộc đời người nấy
Cớ sao không chấp nhận duyên trôi

Oán mình trách phận sao lầm lỡ
Chẳng dám nói ra điều trăn trở
Đôi ngả đường đi hằn vết cắt
Cứa vào ước vọng đẹp như mơ

Liệu có khi nào ta gặp nhau
Nói lời tri kỷ ở kiếp sau
Dẫu không là gì chỉ là bạn

Cũng làm vơi đi một nỗi đau...

(Nửa đêm ngày 31/7 tức ngày 1/7 âm năm 2011, ngày giỗ của người ấy.)

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

BẰNG LĂNG HOA THƯƠNG


Bằng lăng tím biếc sân trường

Sắc màu thắm đến vấn vương tơ lòng

Nắng vàng gió mát trời trong

Ngắm hoa sao thấy trong lòng xốn xang

Một thời xao xuyến mơ màng

Một thời ngơ ngác ngỡ ngàng cùng hoa

Người đi bỏ lại mình ta

Ngắm hoa ta lại nhớ hoa nhớ người

Người sao phận bạc kiếp vôi

Để ta nếm trải đơn côi lạnh lùng

Bằng lăng hoa tím nở tung

Vô tư để lại nhớ nhung trên đời

Sắc hoa tím biếc một thời

Để ta đơn chiếc cả đời thương hoa

1-6-2011

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

TỰ SỰ


 Niềm cay đắng

Nằm sâu lắng

                                                                              Tận tâm can

                                                                              Chớ hỏi han

      Đừng đánh thức

 

                                                                                Nỗi uất ức

                                                                                Cứa thịt da

   Cũng bỏ qua

                                                                                Sống vị tha

                                                                                Là trên hết

 

    Này thần chết

Chớ dọa ta

    Sống hiền hòa

Theo đạo lý

                                                                                Sẽ như ý

 

Ta quyết chí

Tìm niềm vui

Tìm nụ cười

     Trong cuộc đời

Bình dị nhất

 

  Tưởng đã mất

     Niềm khát khao

  Ước vọng nào

Thời tuổi trẻ

  Từng ước mơ

 

      Những đêm thơ

Buổi vũ nhạc

Nghe ca hát

                                                                               Biến đổi ta
 
         Thành người khác

 

    Luôn khao khát

Bằng trái tim

  Cháy hết mình

   Để yêu thương

       Được yêu thương

                                                                               2010

THIẾU PHỤ BUỒN


Lang thang đi trong mưa
Ôm nỗi buồn muôn thuở
Có bao giờ nguôi ngoai
Hàng liễu phủ u hoài
        Khóc thương người thiếu phụ
Sóng nước như ấp ủ
Tâm trạng rối tơ vò
 Không dễ gì gỡ nổi
Những giây phút đơn cô

       Cuộc sống hay nấm mồ
Mong chỉ là ảo ảnh
Hiện ra rồi vụt tắt
Đâu bầu trời xanh ngắt
       Tràn ngập những mộng mơ
Đâu cuộc sống nên thơ
Của một thời mơ mộng
 
 Tỉnh ra lại thấy sốc
Trước sự thật trớ trêu
     Phũ phàng đến liêu xiêu
        Tấm thân người thiếu phụ
 
2010

BÀI TOÁN CUỘC ĐỜI

Có bài toán cuộc đời
Giải cả đời chẳng hết
Nào có ai biết được
Đáp số đúng cuộc đời
Tưởng ngọt ngào dễ sơi
Ai dè ăn quả đắng

                        2010

(Nhân comment bài "Bài toán của mẹ, bài toán của con" của một người bạn)

CHỚ LÀM ĐÀN BÀ

Kiếp sau chớ làm đàn bà
Sinh ra như thế biết là trách đâu
Mong rằng đừng có kiếp sau
Để khỏi phải chịu nỗi đau nhân tình

THƯƠNG QUÁ!

Ôi, thương quá, những người phụ nữ
Đã biết hy sinh lại luôn tự thú
Thổ lộ lòng mình với những vấn vương
"Tôi có thể yêu ai?"
"Ai làm tôi vui sướng?"

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

LÀM SAO ĐÂY?

Ăn cây táo rào cây sung
Đã thế còn hay nói lung tung
Làm mình luôn luôn bị bức xúc
Nghĩ lắm lúc thấy thân thật cực
Chẳng biết nên sống ra sao
Sống cũng dở, bỏ càng thêm dở
Âu cũng là duyên với nợ
Chẳng biết vì nguyên cớ chi đây
Những mong cuộc sống xum vầy
Bên con bên cháu dựng xây cuộc đời
Mà sao thấy quá xa xôi...


                                   2008

TẠM BIỆT NHÉ, 2009!

Ngoảnh đi, ngoảnh lại...
Đã hết năm
Giờ đã là giây phút cuối cùng
Năm 2009

Giật mình
Thấy già thêm một tuổi
Một năm qua
Với bao buồn vui trải nghiệm

Đời vẫn vậy!
Chưa một dấu ấn đậm nét
Mong đợi bấy lâu
Xảy ra

Có chăng?
Họa chỉ là phép màu.
Mà phép màu
Chỉ có trong truyện cổ tích

Lại mong đợi
Ước ao
Thêm buồn

Cả năm 2009
Và tất cả, tất cả trước đó
Lại hóa rêu phong
Để trở thành trầm tích

Đưa hồn ta
Về miền u tịch
Vu vơ
Thẫn thờ...

ƯỚC GÌ!

Ước gì là hạt mưa sa
Được rơi xuống giếng như là chị em
Ước gì tối lửa tắt đèn
Con con cháu cháu trăng lên vui vầy
Ước gì chẳng bị che mây
Để trăng tỏa sáng những ngày nồm nam
Ước gì mưa tạnh bão tan
Cho trời bừng sáng rạng màu thiên thanh
Ước cây khô lại đâm cành
Ước gương kia vỡ lại lành như xưa
Ước gì chẳng phải dây dưa
Để khỏi phiền muộn sớm trưa tối ngày.

                                         2009

BÂNG KHUÂNG

Người yêu con trai đi lấy chồng
Mà sao lòng cứ thấy bâng khuâng
Thương con tiếc phận duyên sao bạc
Lại trách Ông Xanh khéo vẽ trò
Bày đặt trái ngang làm lỡ dở
Một mối lương duyên hóa hững hờ.

                            2009

BẤT LỰC

Suốt ngày ngồi máy tính
Chẳng làm ra một chinh
Sao con nỡ vô tình
Giết chết thời trai trẻ
Mẹ đâu có còn khỏe
Lo suốt cuộc đời con
Trái tim mẹ héo hon
Đứng nhìn con bất lực.

                   2008

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

ĐAU!

Chồng đi, con đi, con ở xa
Còn mỗi một mình với căn nhà
Gặm nhấm nỗi đau - Sao đau quá!
Mịt mù bế tắc - Chẳng đường ra!


                                2008

ẤM ỨC

Bao đêm thao thức
Bao đêm buồn bực
Bao đêm cay cực
Giận mình bất lực
Đứng trên bờ vực
Cuộc đời cơ cực
Trái tim thổn thức
Bao đêm bao đêm...


             2008